ĐK: Trên con đường về quê mà vắng bóng Mẹ. Con biết cậy vào
ai, biết nương nhờ ai?
Trên con đường về quê mà vắng bóng Mẹ. Con biết cậy vào
ai? Biết nương nhờ ai?
1. Trời đêm vắng sao sương về, Đường xa thăm thẳm khuất bóng
quê.
Con băn khoăn đưa mắt trông tìm đây đó, Có ai bạn đường cùng đi khỏi lo.
Mẹ
ơi! Bóng đêm rợn rùng, Vực sâu đang gầm dưới lá rung.
Con lao đao sắp ngã trên
đường nguy khốn, Đoái thương con cùng Mẹ Đấng Chí Tôn.
2. Từ lâu gối tê, chân chồn, Lại thêm thất vọng ám trí khôn.
Nhưng bên tai âu yếm tiếng Mẹ khuya sớm, Chúng con lo gì sầu thương vấn vương.
Mẹ ơi! Dẫu xa muôn trùng, Mẹ thương lấy hồn rất đáng thương.
Con đây là giá máu Con Mẹ yêu dấu, Vững tin ở Mẹ thương đến con nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------

**
Imprimatur: 1-2-1963 - TGP. Sài Gòn (Cung Thánh Tổng Hợp, 1963)
